chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 26 tuổi

Thảo luận trong 'Thảo luận và chia sẻ kinh nghiệm BO' bắt đầu bởi chuyennhathanh, 11/1/19.

  1. chuyennhathanh

    chuyennhathanh Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 26 tuổi, em nhỏ hơn tôi một tuổi, cùng quê miền Trung. Chúng tôi sống và làm việc tại TP HCM. Em dễ thương, hơi nóng tính nhưng rất tốt bụng và yêu tôi. Chúng tôi quen nhau từ năm tôi học lớp 12, giờ được 7 năm rồi, cuộc sống vẫn bình thường cho tới khi tôi học năm thứ ba đại học. Gia đình có vấn đề nên tôi quyết định tạm dừng học để đi làm kiếm tiền, đây là lúc tôi khó khăn nhất. Tiền tôi làm gửi về lo gia đình, có khi thiếu em hỗ trợ, em đã đi làm dù chưa ra trường. 2 năm sau, khi gia đình dần ổn định, em khuyên tôi đi học lại, tôi nghe theo và tốt nghiệp một năm sau đó. Ra trường, tôi xin vào làm ở tập đoàn tư nhân với thu nhập ổn. Vài tháng sau, công ty khuyết một vị trí phù hợp với chuyên môn của em nên tôi đề xuất em vào làm chung cho gần nhau. Tôi cũng dự kiến qua Tết này sẽ xin cưới em.

    Một năm trở lại đây, tôi có cảm giác mãnh liệt với chuyện ấy nên hay xem phim và tự thỏa mãn mình. Tôi rất yêu và muốn chuyện đó nhưng em chưa đồng ý. Có vài lần đi nhà nghỉ chúng tôi chỉ hôn và ôm nhau ngủ, tôi chia sẻ lòng mình với em, em nói khi nào cưới mới cho tôi thứ quan trọng nhất. Tôi tôn trọng em và đành chấp nhận. Tôi biết em cũng thích chuyện đó qua những lần gần gũi, chỉ là muốn giữ tới lúc cưới. Lâu lâu em lại hỏi vu vơ: "Dạo này anh có làm gì có lỗi với em không", khiến tôi buồn cười và thương em nhiều hơn. Tôi không muốn "bóc bánh trả tiền" vì không an toàn, với lại xã hội dị nghị. Do đó, đây là bài toán khó nhưng có lẽ cưới em Tết này là lời giải hợp lý nhất. Có điều cưới vào lúc tôi chưa vững tài chính; cưới rồi sẽ áp lực gia đình, nuôi con, sống giữa đất Sài Gòn lúc này làm chúng tôi đắn đo và chưa muốn cưới.

    Tôi quyết tâm làm việc, tích lũy kinh nghiệm và định hướng sẽ khởi nghiệp cuối 2019 hoặc đầu 2020. Nếu có thành công và đi vào ổn định cũng mất ít nhất 2-3 năm nữa. Vậy là 4 năm sau tôi mới có thể cưới em, từ giờ đến lúc đó tôi sẽ xử lý như thế nào về ham muốn của mình? Tôi không muốn có lỗi với em nên mong quý độc giả cho lời khuyên chân thành. Xin cảm ơn.
     
  2. vantaithanhhung

    vantaithanhhung Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 39 tuổi, có 2 con trai. Tôi yêu và làm tất cả vì gia đình của mình. Nấu ăn ngon nên tôi là đầu bếp chính trong nhà. Cả tuần bận rộn, bôn ba với tình yêu công việc, cuối tuần tôi dành thời gian cho gia đình. Tôi từng có cuộc sống không tròn trịa. Trước 15 tuổi, tôi sống trong nhung lụa. Sau đó tôi biết thế nào là vỡ nợ, phá sản. Từ một công tử, tôi trở thành cu li, làm mọi việc để có tiền phụ mẹ nuôi em. Tốt nghiệp cấp 3, tôi lập tức đi làm phụ hồ. Thứ duy nhất tôi có lúc ấy là sức khoẻ của cậu thanh niên. Mình tôi bôn ba khắp thành phố kiếm tiền, công trình nào cũng cố gắng hết sức để chủ thầu trả tiền cao nhất. Tôi dành tiền đưa mẹ nuôi em và giữ lại một chút để luyện thi đại học. Trong lớp luyện thi ngày ấy, tôi là người khác biệt với bộ quần áo công nhân và tôi đậu đại học.

    Ngoài giờ học, tôi xuất hiện trên các công trình gần trường. Tốt nghiệp xong, tôi vẫn vậy, bởi thời đó sư phạm xin việc rất khó. Tôi tiếp tục với công trình và dạy kèm. May mắn đến với tôi khi được tuyển dụng vào một tập đoàn giáo dục đa quốc gia. Tôi thăng tiến không ngừng, từ một nhân viên, sau 18 tháng tôi trở thành phó giám đốc phụ trách marketing. Sau 2 năm ra trường, khi 25 tuổi, tôi nhảy việc và nhận ngay chức giám đốc chi nhánh. Tôi làm ở đó 5 năm, phụ trách 13 tỉnh, sau đó mở công ty riêng để theo đuổi niềm đam mê vô bờ bến của mình. Tôi làm mà quên tất cả, luôn có khát vọng và mục tiêu để làm hàng ngày.

    Tuy nhiên, tôi có một thói xấu, đó là không thể kiểm soát được nhu cầu tình dục. Tôi và vợ vẫn bình thường nhưng nhu cầu của tôi cao và không phải ai cũng hiểu. Vợ tôi bận công việc ở cửa hàng và chăm con. Tôi cũng tạo điều kiện tốt nhất để vợ có cuộc sống thoải mái và có thể làm thay những việc nhà mà vợ không làm được. Thực sự vợ tôi đẹp, là người yêu thứ 2 sau mối tình đầu. Tôi không có gì phàn nàn về vợ ngoại trừ "lười". Tôi yêu vợ vì cô ấy dám hy sinh, chống lại gia đình để chấp nhận lấy tôi khi tôi còn tay trắng. Nếu vợ không chọn tôi, có thể đã có cuộc sống giàu sang hơn vì được nhiều công tử theo đuổi. Tôi thầm cảm ơn tất cả.

    Tôi luôn có nhu cầu cao, vì vậy phải tìm cách giải phóng. Tôi không tự xử được, cũng chẳng thể "bóc bánh trả tiền" vì không làm được việc đó với người không quen biết. Vậy là tôi đi tìm và tán tỉnh các cô gái. Trước khi quen nhau, họ đều biết tôi có vợ con. Về việc này tôi chưa bao giờ giấu hoặc nói khác đi. Vợ tôi phát hiện ra một hai lần, không làm to chuyện nhưng khiến cuộc sống gia đình ngột ngạt. Thực sự tôi cũng chỉ giải quyết nhu cầu thôi. Nhu cầu lắng xuống khi tôi lao đầu vào công việc, nhưng không thể bận mãi. Tôi không bao giờ gây ảnh hưởng đến gia đình và chưa từng nói yêu thương với ai khác. Ngoại tình như một thỏi nam châm, cuốn hút và hấp dẫn. Tôi đã thử sống lắng xuống một thời gian nhưng đó không phải là con người tôi. Mong được nghe những điều thẳng thắng nhất từ chuyên gia và độc giả để tôi có hướng tốt nhất.
     

trang này